Ðây là một giai thoại của một giáo sư Vật lý đầu thế
kỷ thứ XX kể lại một câu chuyện xảy ra tại trường Ðại học
Copenhagen:
"Tôi vừa nhận điện thoại của ông bạn bạn đồng
nghiệp nói chuyện về một sinh viên. Bạn tôi định cho anh ta không điểm
Vật lý trong khi anh ta đòi 20 điểm. Cả hai thầy trò đồng ý chọn
tôi làm trọng tài. Tôi đọc tựa đề bài thi: "Hãy
chỉ cách nào để có thể tính chiều cao một tòa nhà cao tầng bằng
cách dùng áp kế (baromètre)"
Ðây là giải đáp của sinh viên: "Từ trên tầng cao nhất ta
cột áp kế bằng một sợi dây, thả áp kế cho đến khi chạm đất xong
thì kéo áp kế lên rồi đo sợi dây. Chiều dài dây cho ta chiều cao của
building."
Anh sinh viên có lý vì anh ta đã đáp đúng đề
bài. Nhưng tôi không thể cho điểm anh ta được vì anh ta sẽ thi
đậu môn Lý mà chẳng dùng một con toán
nào nói lên sự hiểu biết về Vật lý cả. Vì vậy tôi đề nghị
cho anh ta một dịp may bằng cách cho anh ta 6 phút để trả
lời câu hỏi với điều kiện phải áp dụng kiến thức về
Vật lý cùa anh ta. Năm phút trôi qua mà anh ta chẳng viết một chữ nào. Tôi
hỏi anh ta có muốn bỏ cuộc không nhưng anh ta bảo là
anh ta có nhiểu giải đáp cho câu hỏi này và anh ta đang
chọn câu trả lời hay nhất. Tôi xin lỗi anh ta vì đã
ngắt dòng tư tưởng của anh ta và xin anh ta tiếp
tục. Phút tiếp theo, anh ta
hối hả trả lời: "Ta đặt áp kế trên mái building. Ta cho
nó rơi vừa tính thời gian rơi bằng một đồng hồ bấm giờ
(chronomètre). Sau đó dùng công thức x=gt2/2 , ta sẽ
tính được chiều cao của building."
Lúc đó tôi
hỏi ông bạn đồng nghiệp nghĩ thế nào thì ông ấy quyết định cho cho anh
sinh viên gần 20 điểm . Khi ra khỏi văn phòng, tôi gọi anh sinh viên
lại vì anh ta nói có nhiều giải đáp.
- "Thì
có nhiều cách tính chiều cao của một building với cái áp kế. Thí
dụ ta để nó ngoài nắng rồi đo chiều cao của áp kế và chiều
dài cái bóng của nó và của building, rồi bằng phép tính quy tắc tam
suất ta tìm ra chiều cao building."
- "Tốt, còn
các câu trả lời khác?"
- "Có
một cách cơ bản mà thầy sẽ tán thưởng. Ta vừa leo lên thang
lầu với cái áp kế vừa đánh dấu chiều dài áp kế trên tường. Khi đếm các
vạch ta có chiều cao building tính từ chiều dài áp kế. Ðó là
cách trực tiếp nhất. Lẽ đượng nhiên nếu thầy muốn phương pháp
cầu kỳ hơn thì thầy có thể cột áp kế bằng một sợi dây và
thả đong đưa như một quả lắc và xác định giá trị g khi áp
kế ở mặt đường và ở trên mái. Từ sự khác biệt giữa g ta có
thể tính chiều cao building bằng chu kỳ tiến động" (periode
de précession). Cuối cùng anh ta kết luận:
- "Còn
có nhiều cách khác nữa để giải bài toán này và cách hay nhất là
xuống phòng ông gác dan, gõ cửa và nói với ông ấy: "Tôi
sẽ tặng cho ông cái áp kế rất tốt nếu ông cho tôi biết chiều cao
của building này."
 |
 |
Sau đó
tôi hỏi anh sinh viên rằng anh ta có biết câu trả lời mà
tôi chờ đợi không. Anh ta nhận là có biết nhưng anh
ta chán cái trường học và các thầy giáo cứ muốn bắt
anh ta phải học cách suy suy nghĩ"
Anh sinh
viên đó là Niels Bohr, được giải Nobel Vật lý năm 1922 và
trọng tài là Rutherford, được giải Nobel Hóa học năm 1910 |
Ernest Rutherford |
Niels Bohr |
|
|