Georgia O'Keeffe |
|
Nguyệt Trinh |
Nàng là người hồn nhiên vô tư ("She is innocent", Alfred Stieglitz: chồng).
|
|
Để tạo ra đoá poppy khổng lồ, O'Keeffe đã loại hẳn mọi vật
hiện hữu chung quanh nó, nàng cường điệu tác phẩm bằng những
đườnng nét chan hoà giữa đen và trắng. |
![]() |
Tôi chỉ có thể bàn đến những vấn đề về màu sắc và hình dáng, ngoài
ra tôi không biết nói gì hơn - Nói đến điều mà tôi không biết nói.
|
|
![]() |
Những tay cho rằng hoạ phẩm về hoa của nàng chứa đầy dục tính thật chính là kẻ chẳng am hiểu xem xét cho tường tận một đoá hoa để hiểu được mức diễn đạt của nàng trong tác phẩm. Georgia không màng nghe dư luận bàn tán khen chê. Nàng không thể không vẽ tràng hoa, đài hoa, cánh hoa, hoặc thân cây cuống lá và cả tận gốc rễ - vẽ những phần thiết yếu của đoá hoa với tất cả độ sâu của màu sắc và với những hình dáng dị kỳ nhất. Thật ra, nàng đã vẽ hình thái của thiên nhiên. Đối với nàng, nó thật vô cùng kỳ thú và sống động. |
|
(Anita Pollitzer , trong quyển "A Woman On Paper: Georgia O'Keeffe")
![]() |
Anita ơi, trong một lúc nào đó có bao giờ bồ tưởng như mình là những
đoá hoa hay không? |
|
![]() Oak Leaves Pink and Gray
|
Qua tác phẩm này, nhà nghệ sĩ đã xem xét tỉ mỉ từng đường nhăn kẻ nứt cũng như từng mạch máu đường gân trên thân lá. Nàng muốn tìm ở đây nét hài hoà đồng điệu giữa sự mục rữa và tái sinh của đất trời. Đó là đề tài tiêu biểu thường thấy trong tác phẩm của nàng. Ở đây, O'Keeffe đã tạo ra bố cục có hai mục tiêu. Có thể nói, chiếc lá là chủ đề bằng xương bằng thịt của tác phẩm, nhưng nó cũng mang tính chất trừu tượng. Sự phối ảnh đầy sắc màu thúc đẩy người thưởng ngoạn đọc được những đường nét qua hình thể thuần khiết và ý nghĩa của màu sắc |
|
![]() Oriental Poppies, 1927 |
|
Vào năm 1927, O'Keeffe bắt đầu vẽ hoa và lá, tạo ra những bức tranh cực kỳ nổi tiếng cho sự nghiệp của nàng. Tác phẩm Oriental Poppies và những tác phẩm hoa lá tương tự đã được một số sinh viên học sinh thưởng ngoạn, như lời đáp của nàng gửi đến các nhiếp ảnh gia như Alfred Stieglitz và Paul Strand. Chính họ đã thu ống kính thật gần chỉ giữ lấy phần trọng tâm bức ảnh, phần thiết yếu mà họ tìm thấy nét đẹp ở đó. O'Keeffe đã nắm bắt tuyệt chiêu này vào tác phẩm của mình. |
1. Morning Glory with Black, 1926, tranh sơn dầu
2. Poppy, 1927, tranh sơn dầu
Everyone has many associations with a flower. You put out your hand to touch it, or lean forward to smell it, or maybe touch it with your lips almost without thinking, or give it to someone to please them. But one rarely takes the time to really see a flower. I have painted what each flower is to me and I have painted it big enough so that others would see what I see. (Georgia, catalog statement, 1926)
3. Red Canna, 1923, tranh sơn dầu
"I found I could say things with color and shapes that I couldn't say in any other way" -things that I had no words for. (Georgia, in the exhibition announcement, January 1923)
Anita do you feel like flowers sometimes ?
(Georgia to Anita Pollitzer, October 1915 )
Those who wrote of "sex" in her flower paintings had undoubtedly not
studied the flowers to know how true was her expression of them.
Georgia did not care what was said. It was impossible for her not to
want to paint corollas, calyxes, petals, stems
the essential parts
of the flower with all their depth of color and in their wondrous
forms. She was painting nature, as it seemed to her, exciting and
wonderfully alive. (Anita Pollitzer, from "A Woman On Paper: Georgia
O'Keeffe"
6. Oak Leaves Pink and Gray, 1929, tranh sơn dầu
A In Oak Leaves, Pink and Gray, the artist examines every crevice
and vein of the leaves, exploring the harmony of decay and rebirth
in nature, a theme prevalent in her work. Here, O'Keeffe has created
a composition that is both objective, because the leaves are a
recognizable subject, and abstract, because the broad expanse of
color compels the viewer to read the image in terms of pure form and
color.
7. Oriental Poppies, 1928, tranh sơn dầu
In 1923, O'Keeffe began painting flowers and leaves, creating some
of her best-known work. Oriental Poppies and related flower
paintings have been seen by some scholars as her response to such
modern photographers as Alfred Stieglitz and Paul Strand, who
"zoomed in" on and closely cropped their subject in an attempt to
discover its core essence. O'Keeffe emulates this technique in her
compositions. By creating an oversized close-up of the poppies and
removing them from any discernible context, she abstracts the
organic forms into black and red shapes.
Nguyệt Trinh
(Feb. 22, 2002)
vtruong@nova.umuc.edu