Những bài cùng tác giả
Câu
chuyện Pandora, là câu chuyện về cái « hộp của Pandore » (tiếng Pháp là
« Boîte de Pandore ») ; gọi là cái « hộp », nhưng có thuyết cho rằng
khởi thủy đây là cái vại hay cái chum. Chum, vại hay hộp, thật ra không
quan trọng vì đã là chuyện thần thoại Hy-lạp, thì sự thật ở đâu có Trời
mới biết ! Thôi cứ gọi là nó là cái hộp cho có vẻ hiện đại. Câu chuyện,
tóm tắt, đại khái như thế này :
Z eus, chúa tể của các thần, giận Prométhée đã ăn cắp « lửa » trên Thượng
giới để mang xuống Trần gian cho Loài người đang bị chịu rét mướt, tối
tăm. Vị đã giận, thì vị tìm cách trả thù. Vị sai chế biến ra một phụ nữ,
sai các thần phù phép truyền cho nàng sắc đẹp và mọi tài, từ tài đàn
giỏi hát hay, cho đến tài nói dối, thuyết phục, vv. Chủ ý của Zeus là để
« bẫy » Prométhée, nhưng chàng này khôn ngoan đề phòng trước, và còn dặn
cả em trai là Épiméthée, nên cẩn thận. Nhưng cậu em trai này không cưỡng
được trước sự hấp dẫn của nàng Pandore, nên cưới nàng làm vợ. Nàng mang
theo xuống trần gian, trong đám của hồi môn, một cái hộp và được thần
dặn là chớ mở ra. Làm vợ Épiméthée rồi, một bữa nàng tò mò, mở cái hộp
ra xem. Thế là bao nhiêu cái xấu, khổ ải, bệnh tật, đang nhốt trong đó,
tuồn tuột theo nhau chui ra. Nàng hãi quá, vội đậy cái nắp lại, nhưng
không kịp, chỉ còn nhốt lại trong cái hộp được một « sự »: sự «tiên tri»
(1). Thế là Zeus đã trả được thù (2).
Ngày nay, cụm từ « cái hộp của Pandore » đôi khi được dùng theo nghĩa
«những nguyên nhân/hậu quả » của một tai họa nào đó, mở nó ra có thể
được hiểu là lấy một quyết định lộng hiểm kéo theo tai họa đó.
« Phổ » cái tích « hộp của Pandore » vào thời nay, có lẽ là như thế này
: một xã hội đang toàn những người không có tài sản gì cả, bỗng dưng
được một chàng Prométhée mang cho ngọn lửa «kinh tế thị trường ». Đấng
Tối Cao giận, nên mới sai thần chế biến ra một nàng Pandore tân thời,
đây là một nhóm người có đầy kho mỹ từ, có tài tuyên truyền thuyết phục.
Lại trao cho nàng một phong bì, quà cưới, dặn nàng chớ mở. Được phong bì
mà không mở thì vô lý quá, nàng bèn mở ra xem, bao nhiêu bệnh xã hội ,
và … khẩu hiệu, từ trong phong bì , chạy tuốt ra ngoài : thí dụ như –
chỉ riêng trong lĩnh vực giáo dục đào tạo thôi – « xã hội hóa », « ngoài
công lập », « học giả bằng thật », «danh hiệu dỏm », « đạo văn », « bệnh
thành tích », « ngồi nhầm lớp», « đứng nhầm lớp », « ngồi nhầm ghế», «
dùng số lượng đè chất lượng », « công bằng xã hội mà … để trò nghèo bỏ
học» (3), « bó buộc đóng góp phí tự nguyện », « cổ phần hóa trường học»,
« trường công trường tư cũng như nhau », vv.. Nàng sợ, vội dán phong bì
lại, nhưng quá chậm, chỉ nhốt được « sự tiên tri ». Cũng may, nhờ vậy mà
Loài người trong xã hội đó bớt khổ, chứ nếu biết trước được những hậu
quả của những công trình đang làm, thì càng đau khổ biết bao nhiêu (4).
Tôi là kẻ không có niềm Tin, mà tại sao lại kể chuyện Thiên tào vậy ? Có
lẽ tại ai đó đã có câu : « Thượng đế là cần thiết, dù Vị không có thật »
(nguyên văn tiếng Pháp là : « Dieu est nécessaire, même s’ Il n’existe
pas »).
Chú thích :
(1) Có nguồn khác thì cho rằng « sự » này là « niềm hy vọng ». nhưng vậy
thì khó hiểu cho đoạn tiếp theo. Tôi dùng từ « tiên tri » theo nghĩa «
biết trước » diễn biến của mọi sự việc ; xin chớ hiểu theo nghĩa nhờ cô
đồng hay phủ thủy cầu « [thần] tiên » hay gọi hồn ma cho biết [tri] sự
việc sẽ xảy ra. Vì tiếng Việt ngày nay thiên biến vạn hóa nên tôi xin
nói cho rõ.
(2) Có người hỏi tôi: chuyện Ta chuyện Tàu thiếu gì mà không kể, lại cứ
kể chuyện Tây. Tôi xin thưa rằng : vào thời hội nhập toàn cầu hóa, giao
dịch với thiên hạ thì cũng cần biết phong tục tập quán của họ, chứ chỉ
biết ngôn ngữ thôi cũng chưa đủ. Thí dụ : hồi tôi mới du học ở Pháp,
cách đây đã gần 60 năm, có được dặn rằng, ở châu Âu, con trai với nhau,
chớ có cầm tay, khoác tay tung tăng dạo phố. Khoảng hai chục năm sau,
khi đã giảng dạy ở đại học, có lần tôi được mấy đồng nghiệp nước ngoài
hỏi : sao có mấy thực tập sinh Việt Nam sang Pháp, đồng giới (nam với
nam, nữ với nữ) lại nắm tay nhau di dạo ngoài đường như vậy, hay có họ «
vấn đề » gì chăng ? Tôi phải giải thích: không phải là họ « đồng tính
luyến ái » đâu, mà chỉ vì họ quen với nền văn hóa cổ ảnh hưởng từ Trung
quốc (nam nữ thụ thụ bất thân), trai gái mà nắm tay nhau thì bị kết tội
hủ hóa. Ngày nay, tất nhiên là tình hình đã khác về « chuyện đó », nhưng
còn thiếu gì điều cần biết về phong tục tập quán nơi khác nước mình.
(3) Có thể đọc thêm :
Theo http://vietnamnet.vn/chinhtri/2008/09/801948/, ngày 04/09/2008, bài
:
« Trẻ nghèo bỏ học vì tiền không đến đúng đối tượng », phỏng vấn Chủ
nhiệm Uỷ Ban Các vấn đề xã hội của Quốc hội Trương Thị Mai, có đến 147
nghìn học sinh bỏ học ở cả 3 cấp, vv.
(4) Có thể đọc thêm:
Theo http://vietnamnet.vn/giaoduc/2008/08/801447/ , ngày 31/08/2008, bài
:
« Đề án ghi 20 tiến sĩ, thực tế chỉ có...1 ».
Nếu coi « tỉ số » đó là sự bình thường, thì đề án đào tạo 2 vạn tiến sĩ
trong non mười năm, đâu có phải chuyện hoang tưởng : 2 vạn chia cho 20
thì là 1000 ! Vậy thì hiện nay ta cứ lạc quan vui sống, hạ hồi sẽ phân
giải. Có lẽ đó là ý nghĩa của« sự tiên tri bị nhốt trong phong bì ». Nếu
nó chui ra sớm như những cái khác, thì ai dám chi tiền cho đề án ?
Đã đăng trên Diễn Đàn Forum
©
http://vietsciences.free.fr
và http://vietsciences.org Bùi Trọng Liễu
|