Những bài cùng đề tài
(Dân trí) - Ở cái thời giá cả tăng cao, 3.000 đồng chưa
đủ mua một bó rau, vậy mà lâu nay hơn 60 học sinh nội trú Trường THCS Lơ
Pang (xã Lơ Pang, huyện Mang Yang, Gia Lai) đã và đang sống chỉ với chưa
đầy 3.000 đồng/bữa ăn.
Lơ Pang là một xã nghèo vùng 3 của huyện Mang Yang với
hầu hết là người dân tộc Bahnar sống chủ yếu bằng nghề nông. Vì hoàn
cảnh khó khăn nên hầu hết trong số 268 học sinh của trường đều phải nhịn
ăn sáng, đi bộ vài km đường đồi núi để đến trường. Trong đó có hơn 60
học sinh đến từ 3 làng A Lao, Bờ Dầu và Đắk Lá, với khoảng cách từ nhà
đến trường chừng 10km đường đồi núi. Đặc biệt, để vào và ra được làng Bờ
Dầu không phải là đơn giản, bởi đây là ngôi làng được bao bọc bởi những
dãy núi cao, phải đi bộ vào rất khó khăn, làng lại nằm sâu phía dưới nên
nơi đây không hề có sóng điện thoại.
Bữa cơm chỉ
3 món cơm, canh, cá nục muối kho mặn luôn "đồng hành" quanh năm với học
sinh trường THCS Lơ Pang.
Những khó khăn trên đã ảnh hưởng rất nhiều đến chuyện học của các học
sinh trong làng. Không phương tiện đi lại, đường xá khó khăn, quãng
đường đến trường khá xa, lại phải nhịn đói đi học nên nhiều em đã nản
chí bỏ lại con chữ. Trước tình hình trên, vì thương học trò của mình,
muốn các em được tiếp tục đến với con chữ, toàn thể các thầy, cô giáo
trong trường vài năm trở lại đây đã tìm mọi cách để nuôi những học trò
nghèo của mình.
Điều may mắn nhất trong kế hoạch nuôi trò của những thầy cô gieo chữ nơi
đây đó là trong hơn 60 em học sinh được ăn ở tại trường, có 40 em hàng
tháng nhận được 90 nghìn/học sinh, tiền ăn của Phòng Giáo dục huyện hỗ
trợ bữa ăn cho các em theo hình thức bán trú.
Vậy là từ số tiền 3 triệu 600 nghìn đồng này, các thầy cô
cùng chị cấp dưỡng của trường đã dày công tính toán cho từng bữa ăn của
những học trò nghèo, để làm sao chỉ chừng đó tiền có thể mua đồ ăn cho
học sinh của mình trong vòng một tháng. Việc giúp các em có những bữa ăn
đủ chất, hay có món “lạ” là chuyện nằm ngoài tầm với vì tài chính có
hạn. Sau khi tìm thăm dò giá cả, 2 món chủ đạo được chọn làm những món
ăn “đồng hành” cùng các em trong mỗi bữa trưa, chiều là cá nục ướp muối
mặn phơi khô bán ngoài chợ và món canh “đại dương”.
Chừng nấy tiền để mua thức ăn hàng ngày cho hơn 60 em học sinh là
chuyện không hề đơn giản, trong khi những khó khăn trước mắt vẫn còn
“trùng điệp”. Rồi gạo ăn nữa, với đồng lương ít ỏi của những giáo
viên vùng sâu, việc nuôi gia đình cũng còn gặp nhiều trở ngại, các
thầy cô đành phải nhờ đến chính quyền xã. Và một bài toán nữa được
đưa ra, đó là xã sẽ giúp nhà trường vào mùa thu hoạch nông sản, động
viên các chủ hộ góp mỗi người 50 nghìn đồng để mua gạo nuôi con em
mình.
Trước những nỗ lực trên của toàn thể giáo viên, bà con đã gật đầu
ủng hộ. Nhưng 50 nghìn đồng đối với những gia đình nghèo nơi đây có
được để nộp cũng không phải là dễ. Chính vì vậy, hàng tháng các giáo
viên phải mua chịu gạo, rồi cuối năm cán bộ xã sẽ “ra quân” đi thu
mỗi hộ 50 nghìn đồng để giao lại cho các thầy cô đi trả nợ tiền mua
gạo.

Do nhịn ăn sáng nên vừa vào bàn ăn các em ùa vào ăn một
cách ngon lành.
Thầy Thương, hiệu phó nhà trường, cho biết: “Có lúc thiếu đồ ăn, các em
phải mang thêm đồ ăn ở nhà lên như rau, củ để phụ thêm vào bữa ăn ở
trường”.
Ngoài bữa ăn thiếu chất, quanh năm chủ yếu ăn 3 món cơm, canh, cá nục
khô mặn thì những học trò nơi đây còn phải nhịn ăn sáng ngồi học cả
buổi. Chính vì vậy, nó đã ảnh hưởng rất nhiều đến quá trình tiếp thu bài
của các em khi cái bụng lúc nào cũng réo lên vì đòi ăn. Bởi vậy mà đến
giờ ăn cơm, các em ùa vào mâm, tự tay bới cơm cho mình và ăn những món
ăn quen thuộc, nhưng các em ăn một cách nhanh lẹ, ngon lành. Có lẽ một
phần vì quá đói, phần vì nếu không ăn thì cũng chẳng có cái gì khác mà
ăn, và biết đâu được với các em những món ăn như thế này cũng chỉ lên
trường mới có chứ ở nhà thì…
Quả thật là như vậy, khi chúng tôi được em Thom, học lớp 7B tâm sự, mỗi
sáng em phải nhịn đói đi học, đến 12 giờ trưa Thom mới về nhà và được ăn
cơm. Bữa ăn của gia đình Thom nhiều lúc không có rau ăn, Thom và gia
đình mình phải ăn cơm không hoặc cơm với lá mì (sắn) hái ngoài rẫy. Vất
vả là vậy, nhưng sau khi đi học về, chiều lại Thom phải đi làm rẫy, nhổ
cỏ cho mì, và 5 giờ sáng phải dạy để chuẩn bị đi học.
Khi PV hỏi, phải nhịn đói cả buổi để ngồi học em đói lắm
không? Cậu học trò với thân hình gầy gò gượng gụi gật đầu và lí nhí trả
lời “em cũng đói nhưng đói một xíu thôi vì nhịn quen rồi chị ạ”. Khó
khăn là vậy, nhưng Thom luôn là học sinh khá của trường.
Vì cái đói, cái nghèo luôn đem bám, không chỉ thể hiện trên bữa ăn của
các em học sinh mà còn ở những bộ quần áo các em mặc tới trường, khi
quanh năm chỉ độc nhất 1 đến 2 bộ quần áo cũ, rách. Thương học trò không
có quần áo đến trường, các thầy cô nơi đây lại phải vận động quyên góp
quần áo cũ cho các em, hay san sẻ quần áo của mình cho học trò.
Và một ước muốn bình dị nhưng lại xa với với cả thầy và trò nơi đây là:
“Đời sống của các em đại đa số còn nghèo nhiều, ăn uống không đảm bảo,
hầu như đều đói, các em phải nhịn ăn sáng đi học. Mong có một chương
trình hỗ trợ mì tôm cho các em ăn sáng là điều quá mừng rồi, bởi các em
phải nhịn đói tới tận trưa mới được ăn”, thầy hiệu phó trải lòng.
Thiên Thư
http://www.baomoi.com/Home/GiaoDuc/dantri.com.vn/Dang-long-nhin-hoc-sinh-an-bua-com-chua-den-3-ngan-dong/7720005.epi
|