Đào Duy Anh
(1904 - 1988) là
học giả uyên thâm, có công đóng góp vào
việc nghiên cứu văn hóa Việt Nam ở
thế kỷ XX.
Ðào Duy Anh nguyên quán làng Khúc Thủy, xã Tả
Thanh Oai, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Đông, nay
thuộc tỉnh Hà Tây. Từ nhỏ học
chữ Hán, sau đó học trường Quốc
học Huế. Năm 1923, tốt nghiệp trung
học, ra dạy học trường Đồng
Hới (Quảng Bình). Năm 1926, tham gia sáng
lập báo Tiếng Dân cùng Huỳnh Thúc Kháng; gia
nhập Việt Nam Cách mạng Đảng (sau là
Đảng Tân Việt). Từ tháng 7-1928, ông
được cử làm Tổng bí thư đảng
Tân Việt, lập ra Quan Hải tùng thư làm cơ
quan văn hóa của đảng này, bước
đầu truyền bá những tri thức khoa
học xã hội và các tư tưởng tiến
bộ khác. Năm 1929-1930 ông bị thực dân Pháp
bắt giam. Từ 1931, ông chuyển sang hoạt
động văn hóa, dạy các trường tư
thục ở Thuận Hóa vừa nghiên cứu
lịch sử, biên soạn Hán Việt từ
điển (1932), Pháp Việt từ điển
(1936), viết một số công trình như
Việt Nam Văn hóa sử cương (1938), Khao
luận về Kim Vân Kiều (1943), Khổng giáo -
phê bình tiểu luận (1938), và sưu tầm
vốn cổ văn hóa dân tộc.
Sau CMT8 - 1945, ông là ủy viên Ban chấp hành
Hội Văn hóa cứu quốc Trung Kỳ,
ủy viên Ban vận động Đại
hội văn hóa toàn quốc lần thứ
nhất. Năm 1946 giảng dạy tại Đại
học Văn khoa Hà Nội. Kháng chiến
chống Pháp bùng nổ, ông tham gia Chi hội Văn
nghệ Liên khu IV. Từ 1950 ra Việt Bắc,
phụ trách Ban Văn Sử Địa thuộc
Bộ Giáo dục. Năm 1952 làm giáo sư dự
bị Đại học Liên khu IV, từ 1955 làm
giáo sư, chủ nhiệm khoa Sử trường
Đại học Sư phạm và Đại
học Tổng hợp Hà Nội. Năm 1960, làm
chuyên viên Viện Sử học thuộc Ủy ban
khoa học xã hội Việt Nam, biên soạn các công
trình văn hóa: Cổ sử Việt Nam (1955), Giáo
trình Lịch sử Việt Nam (1955), Đất nước
Việt Nam qua các đời (1964), Nguyễn Trãi toàn
tập (1969), Từ điển truyện Kiều
(1954)...
|