Những bài cùng tác giả
Một năm sau tai-nạn Tchernoby, lại xảy ra một tai-nạn khủng-khiếp
tương-tự nhưng ít ai nói tới. Đó là tai-nạn phóng-xạ Goiânia, bên
Brazil.
Trong bài này chúng tôi xin trình bày diễn-biến của tai-nạn và những bài
học có thể rút ra từ tai-nạn này. Chúng tôi dựa trên điểm-báo của
tổ-chức Info Nucleaire[1], báo-cáo của IAEA (International Atomic Energy
Agency, Cơ-quan Năng-lượng Nguyên-tử Quốc-tế)[2] và những gì các
đồng-nghiệp đã kể cho tôi hồi đó.
Diễn-biến
Khi viện y-khoa phóng-xạ Goiânia đóng cửa năm 1985 thì những viên-chức
bỏ lại tại chỗ một thiết-bị chữa bệnh vẫn còn chứa cesium Ce-137. Sau đó
có nhiều người vô-gia-cư đến tạm-trú ở cơ-sở bỏ hoang. Ngày 13 tháng
chín 1987, hai thiếu-niên gỡ đầu của thiết-bị đó và ăn cắp mang đi.
Về đến nhà, hai em tìm cách đập phá đầu thiết-bị, nhưng chỉ có thể mở
được nắp thiết-bị và moi ra một vật tỏa ánh sáng màu xanh rất đẹp. Nghĩ
rằng đây là một vật lạ có giá-trị hai em đem bán cho một người lái buôn
đồ đồng nát với giá bán tương-đương 30 đô-la mỹ. Người lái buôn này tính
gọt vật tỏa ánh sáng màu xanh thành một mỹ-trang để tặng vợ. Cả ba người
đều không biết vật tỏa ánh sáng màu xanh đó là chất phóng-xạ cesium
Ce-137 và màu xanh là biểu-hiện của hiệu-ứng Tcherenkov.
Giao-dịch này khởi đầu cho một chuỗi nhiễm-dịch. Ngoài ba người kể trên,
những công-nhân xử-lý đồ đồng nát bị nhiễm khi đập vỡ thiết-bị. Sau đó
là vợ và em vợ người lái buôn bị nhiễm độc. Người này đã đánh rơi một
chút bụi cesium phóng-xạ xuống sàn nhà. Một em bé, sáu tuổi, ngồi ở sàn
nhà thấy bụi phóng-xạ có màu xanh đẹp mang lên miệng nếm và mang một mớ
đi khoe mẹ và làm bà mẹ cũng bị nhiễm. Sau đó có hàng xóm và mẹ vợ người
lái buôn đến thăm nhà. Họ cũng bị nhiễm. Sau khi chia tay họ vô-tình
phân-tán cesium sang những nhà lân-cận. Rất mau, người này nhiễm người
kia, cả thành-phố Goiânia, con người, cây cỏ cũng như súc-vật, bị
nhiễm-độc. Ngày 25 tháng chín, người lái buôn kia bán lại vật lạ cho một
người khác.
Lúc đầu ai cũng hăm-hở muốn xem cái vật kỳ-diệu tỏa màu xanh này mà
không biết đó là một chất độc. Sau vài hôm, vợ người lái buôn nhận thấy
những người thân-cận của mình đều phát-hiên cùng những triệu-chứng bệnh
dày-ruột : ăn không ngon miệng, nôn mửa và tiêu chảy. Nhà thương tưởng
rằng gia-đình này bị ngộ-độc bởi nước giải-khát bà chủ nhà đãi. Nhưng
sau khi phân-tích, nước giải-khát được giải-oan. Khi hỏi chuyện, các
bác-sĩ tình cờ biết được trong nhà nhà người lái buôn đồ đồng nát có một
vật lạ khả-nghi nên xin bà chủ nhà cho xem. Theo lời yêu-cầu của các
bác-sĩ, ngày 28 tháng chín, vợ người lái buôn lấy xe buýt mang những
phần còn lại của nguồn phóng-xạ đến bệnh-viện. Trong chuyến đi xe buýt
này lại có thêm một số người bị nhiễm trong đó có ít nhất năm người bị
nhiễm nặng. Khi thấy hiện vật, các bác-sĩ hiểu ngay nguyên-nhân của căn
bệnh : đúng là nhiễm xạ rồi. Ngày 29, một bác-sĩ dùng một xạ-kế mượn ở
Nuclebra (cơ-quan nguyên-tử-năng quốc-gia Brazil) để xác-định sự có mặt
cuả chất phóng-xạ. Ngay tối hôm đó báo-động được phổ-biến giữa
công-chúng. Chính-phủ liên-bang Brazil và IAEA can-thiệp.
Sau khi nhận được hung-tín, chính-quyền địa-phương thiết-lập một
trung-tâm kiểm-nghiệm ở vận-động-trường Goiânia. Dân chúng nhôn nháo xếp
hàng để xin được kiểm-nghiệm với nguy-cơ người thực-sự bị nhiễm
truyền-nhiễm cho người lành.
Mười vạn người đã được kiểm-nghiệm. Một nghìn người bị nhiễm một lượng
tương-đương với một năm hấp-thụ phóng-xạ tự-nhiên. Khoảng 97 phần trăm
những người này đã hấp-thụ từ 10 đến 200 mSv và có một phần trên 2.000
đến một phần trên 100 nguy-cơ bị ung-thư vì phóng-xạ. 244 người đã bị
nhiễm một lượng đáng kể. Trong số đó 129 người nội-thân bị nhiễm. Đa-số
những người bị nhiễm nội-thân này đã hấp-thụ một liều lên tới 50 mSv.
Tất cả nạn-nhân đều được chính-phủ liên-bang Brazil bồi-thường và chạy
chữa miễn-phí[3].
Hai mươi năm quân-nhân một trường võ-bị được điều tới để chỉ-huy những
việc khử-nhiễm môi-trường. Một phi-cơ có gắn xạ-kế bay lượn trên bầu
trời Goiânia và phát-hiện tám nơi trong thành-phố bị nhiễm-xạ. Người ta
điều-khiển từ xa một rô-bốt ủi đất phá hủy nhà của người lái buôn, đốn
cây và cạo đất ở những nơi bị ô-nhiễm. Những mảnh vụn của căn nhà cùng
với 15 tấn những vật-liệu bị nhiễm-xạ khác được đổ vào những thùng phuy
và chở đi một nơi hẻo lánh cách Goiânia 30 cây-số. Người ta đóng bốn
quan tài mỗi chiếc nặng 600 ki-lô để linh-niệm bốn nạn-nhân đã chết.
Trên phương-diện hình-sự, bảy người bị truy-tố, trong đó có năm người bị
-truy-tố về tội vô-trách-nhiệm dẫn đến tử-vong. Năm người đó là
cựu-giám-đốc bệnh-viện y-khoa phóng-xạ Goiânia, ba bác-sĩ của bệnh-viện
và chuyên-gia đã lắp đặt thiết-bị phóng-xạ cho bệnh-viện.
Nhận xét
Tai-nạn Goiânia và tai-nạn Tchernobyl khác nhau ở nhiều điểm.
Trước-tiên Tchernobyl là một tai-nạn hạt nhân : một lò hơi nổ vì khi
thiết-kế đã bỏ qua khả-năng cacbon trong lò có thể cháy, tăng nhiệt-độ
và làm cho nước bốc hơi một cách bùng nổ. Số nạn-nhân cao vì một lò
phản-ứng hạt nhân chứa nhiều chất phóng-xạ và khi nổ thì tung những
vật-liệu đó ra một diện-tích lớn. Tchernobyl chủ-yếu là hậu-quả phối-hợp
của sự vô-trách-nhiệm ở mọi cấp chỉ-huy, từ lãnh-đạo Nhà Nước Liên-xô đã
ra lệnh cho thực-hiện nhà máy mặc dù đã được cảnh-báo lò phản-ứng loại
RMBK sẽ vận-hành ở dạng không ổn-định, đến những người điều-khiển nhà
máy đã tắt hệ-thống bảo-vệ an-toàn để cố ý không tuân theo lệnh cấm
tiến-hành thử-nghiệm họ muốn thực-hiện. Tới khi nhận được tin báo-động
thì mỗi cấp đã bắt đầu kiếm cách che dấu sai-phạm của mình bằng cách
không báo ngay lên cấp trên tình-trạng có tai-nạn . Những người này có
học nên không thể tránh được trách nhiệm.
Tai-nạn Goiânia cũng có nguồn gốc sự vô-ý-thức của một số người có học.
Nhưng hai thiếu-niên khởi đầu tai-nạn Goiânia là những bụi đời không có
kiến-thức khoa-học nên không biết phân biệt một bộ-phận chứa chất
phong-xạ với một vật khác. Số nạn-nhân cao vì người này tiếp cận người
kia trao nhau một vật phóng-xạ mà không biết nguy-cơ của nó. Một tuần
sau chính-quyền mới phát-hiện tai-nạn nhờ có một thường-dân hợp-tác.
Nhưng lúc đó đã có nhiều người bị nhiễm rồi. Đây là tai-nạn đặc-trưng
của một nước chậm tiến dân không có kiến-thức công-nghiệp. Brazil là một
nước có đến 30 phần trăm người thất-học.
Nói rằng ở những nước công-nghiệp một tai-nạn như Goiânia sẽ không xảy
ra thì quá đáng. Bệnh-viện Epinal ở miền Đông nước Pháp đang bị
tai-tiếng vì một số bệnh-nhân bị kích-xạ ngoài lượng cho phép[4]. Nhưng
xác-suất một tai-nạn phóng-xạ như vậy rất nhỏ và nếu tai-nạn xảy ra thì
sẽ có ít người hơn bị ảnh-hưởng. Lý do là :
những chất phóng-xạ đều được bịt kín trong những khối vừa nặng vừa cồng
kềnh nên không ai có thể vô-ý mang theo mình được[5],
không có người nghèo thất-học làm nghề đồng nát vì nghề này tập-trung ở
những tập-đoàn công-nghiệp lớn, họ có những thiết-bị tối-tân rà xét
tự-động mọi vật đã được đưa vào nhà máy của họ và họ có nhân-viên đã
được đào-tạo quy-củ về an-toàn vệ-sinh,
nếu thất-lạc một nguồn phóng-xạ thì hệ-thống bảo-vệ an-toàn nhân-dân đã
báo-động ngay và người dân có đủ kiến-thức khoa-học để báo-động khi
phát-hiện một vật lạ có vẻ nguy-hiểm.
Ở Việt-Nam liệu có thể xảy ra một tai-nạn tương-tự như Goiânia không ?
Cuối năm ngoái, ở Vũng-Tầu, có một nguồn phóng-xạ bị lạc ở một
công-trường xây lắp dàn khoan. Rất may hậu-quả chỉ là công-trường phải
ngưng hoạt-động trong một vài giờ[6]. Nhưng, với tăng-trưởng kinh-tế,
những áp-dụng y-tế và công-nghiệp của phóng-xạ mỗi ngày mỗi nhiều và
sác-xuất một nguồn phóng-xạ thoát khỏi vòng kiềm-chế của các chuyên-gia
mỗi ngày mỗi cao. Cũng như Brazil, lãnh-đạo và nhân-dân ta chưa có
văn-hóa an-toàn công-nghiệp. Nghề moi bới rác, tìm kiếm phế-liệu
kim-loại và buôn bán xử-lý đồ đồng nát một cách thủ-công vẫn thịnh-hành.
Rất có thể có một đơn-vị nào đó đánh lạc hay bị đánh cắp một nguồn
phóng-xạ rồi có một người nào đó vô-tình phân-tán nguồn phóng-xạ đó giữa
công-chúng và thiên-nhiên. Brazil đất rộng người thưa thế mà tai-nạn
Goiânia đã khủng-khiếp rồi. Ở nước ta, mật-độ dân-cư cao hơn nhiều, một
tai-nạn tương-tự sẽ biến thành một thảm-họa quy-mô quốc-gia.
Dù chúng ta quyết-định sản-xuất điện hạt nhân hay không, thì trong
quy-trình phát-triển công-nghiệp chúng ta cũng vẫn phải nâng cao
kiến-thức công-nghiệp của toàn dân để có nhân-lực cho kinh-tế và để
bảo-vệ an-toàn dân chúng và môi-trường. Bài này chỉ nêu lên một
tình-huống về an-toàn phóng-xạ. Trong một dịp khác, chúng tôi xẽ
mạn-phép trình-bày những hậu-quả tiêu-cực khác, bi-thảm hơn, của
phát-triển kinh-tế khi trình-độ dân-trí chưa tương-xứng.
===
[1]
Điểm-báo này đăng ở địa-chỉ Internet
http://www.dissident-media.org/infonucleaire/news_goia.html
[2]
IAEA : The Radiological Accident in Goiânia, đăng ở
địa-chỉ Internet
http://www-pub.iaea.org/MTCD/publications/PDF/Pub815_web.pdf
[3]
mSv là một đơn-vị đo lượng phóng-xạ bao gồm năng-lượng
phóng-xạ đã hấp-thụ và hiệu-ứng của phóng-xạ trên cơ thể.
Hiệu-ứng đó tùy bộ-phận bị nhiễm-xạ và tùy loại bức-xạ. Khi
xưa, người ta dùng đơn-vị rem (Roentgen Equivalent Man,
Tương-đương Hiệu-ứng Roentgen Trên Con Người) với tỷ-suất 1 Sv
bằng 100 rem. Để tiêu-chuẩn-hóa việc đo hiệu-ứng phóng-xạ trên
con người, CIRP (International Commission on Radiological
Protection, Ủy-ban Quốc-tế Bảo-hộ Chống Phóng-xạ) đã đặt ra
một thang tỷ-lệ hiệu-ứng tương-đương của phóng-xạ với các
bộ-phận cơ-thể con người. Những nấc thang hiệu-ứng đó tính
bằng đơn-vị Sievert, viết tắt là Sv. Một mSv (milli-Sivert) là
một phần nghìn Sivert.
Theo thang đo đó, mọi người hấp-thụ từ 2,5 đến 10 mSv mỗi năm
do phóng-xạ tự-nhiên và nếu, vì một lý do nào đó, một người
hấp thụ một lúc trên 100 mSv thì hậu-quả y-tế sẽ đáng kể cho
đến rất nguy-hiểm (ung-thư máu, mất khả-năng miễn-dịch,...).
[4]
Đọc giả có thể tham-khảo chi-tiết sự việc này trong bộ
điểm-báo của Info Nucleaire đăng ở địa-chỉ Internet
http://www.dissident-media.org/infonucleaire/news_petit_nuc.html
[5]
Quy-định là tối-thiểu một hình khối mỗi cạnh 10 cm và
nặng bằng một khối thép có cùng kích-thước đó.
[6]
"Rơi thỏi phóng xạ: phong tỏa, sơ tán hàng trăm công nhân"
đặng ở địa-chỉ Internet
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=236305&ChannelID=3
|
Đã đăng trên Diễn Đàn Forum
©
http://vietsciences.free.fr
và http://vietsciences.org Đặng Đình Cung
|